|
|
|
|
|
| |
Sơn Tây một phía ( Trần Hòa Bình ) |
| |
Mưa nhè nhẹ rất thương choàng lên phố nhỏ Những chiếc lá bàng trong ngõ vắng lang thang Thanh hào cũ phong bao một bài thơ cổ Chẳng biết dành tặng ai, yên tĩnh quá chừng !
Bỏ lại sau lưng những dặm dài cát bụi Những ưu phiền, thành bại tuổi ba mươi Mẹ ơi mẹ con lại về bẻ củi Bữa cơm chiều cuối năm nghe lửa réo quanh nồi.
Chúng con như những chiếc lá bàng phiêu du trong gió Vẫn khát nửa hồn mình được yên tĩnh tựa chiều nay Em hiền dịu rất thương lấy chồng nơi chân núi Biết xuân này có trở lại Sơn Tây ? |
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|