|
|
|
|
|
| |
Lục bát cho đời ( Tú Yên ) |
| |
Gương đời, soi... lắm bão dông Ta nhìn ta, thấy còn không nụ cười? Nhân đôi để được rõ mười Soi gương nhận lại mặt người - là ta!
Mưa về tháng sáu - mưa qua... Phập phồng là tiếng phố xa - phập phồng Hạ rồi... lòng vẫn Thu, Đông Thời gian trôi mãi mà không chịu dừng!
Ngoài kia rộn rã như Xuân Trong ta là cả nghìn lần tuyết rơi Gương đời, lắm nỗi chơi vơi Về đâu nhặt lại nụ cười - vô tư?
Hình như Là chút hình như... Ta trong ta một thoáng Ừ! Tìm quên... Nhận gì năm tháng mông mênh Nhớ gì những thuở chông chênh xa vời?
Mong sao biển hoá nương đồi Cho bao mơ ước không rời - rời xa!
Tuổi đời vời vợi trôi qua... Để bao vàng, đá lẫn hòa vào nhau!
Gương đời, soi... lắm bể dâu Có khi tóc lại bạc màu - ngu ngơ... Ghép từng câu, chữ thành thơ Dấu vào trong đó ước mơ... không thành!
Sự đời lắm chuyện đành hanh Bao điêu ngoa cứ để dành... tặng nhau!
Dại - khôn, khôn - dại... bạc đầu! Giữ trong niềm nhớ nỗi sầu tìm quên! |
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|